Chương 355: Một ánh mắt nhìn về Đông Nam

[Dịch] Ta Dựa Vào Thiên Phú Tránh Hung Để Cẩu Đạo Trường Sinh

Lộ Chính Tiêu Hạ Khách

9.385 chữ

31-07-2026

……

"Kiếm chủ kia chắc chắn sẽ không chọn tên đệ tử vừa rời đi, chỉ không biết ai lại có phúc duyên đến vậy." Lục Thanh mang sắc mặt kỳ lạ nhìn đệ tử kia khuất bóng. Hắn biết rõ người nọ cũng là một trong những thiên tài mới nổi lên trong hai năm gần đây.

Thanh tàn kiếm kia tâm cao khí ngạo, thiên kiêu bình thường vốn chẳng lọt nổi vào mắt nó. Nay đã có thể ra ngoài, hiển nhiên nó sẽ chọn một người xuất sắc hơn.

Tuy không biết đối phương rời đi bằng cách nào, nhưng trong cõi u minh Lục Thanh đã cảm nhận được, nơi này vẫn còn một mảng thiên cơ không thể nhìn thấu. Ngay cả trên thân thanh tàn kiếm kia cũng che giấu một đạo thiên cơ, vậy nên Lục Thanh không quan sát thêm nữa.

Từ lúc đối phương rời đi cho đến khi hoàn toàn mất dạng, cũng chỉ vỏn vẹn trong vài nhịp thở.

Đúng lúc này, trong lòng Lục Thanh chợt khẽ động. Hắn nghe thấy một âm thanh xa xăm từ chín tầng trời truyền xuống, ngưng tụ chuẩn xác thành một luồng âm ba lọt vào màng tai. Đó chính là chủ nhân của đạo tràng này, vị sư tôn của hắn truyền âm, chỉ thản nhiên dặn một câu: "Không cần bận tâm."

"Đệ tử đã rõ."

Bất luận trong lòng Lục Thanh nghĩ thế nào, lúc này tâm trí hắn đã hoàn toàn trong vắt, chẳng vướng mảy may tạp niệm.

Hắn hiểu rõ, vị sư tôn này của mình dù chân thân hiện tại còn ở trong tông môn, hay đúng như những đệ tử khác suy đoán — rằng mấy vị thủ tọa đều đã rời đi để trấn giữ khí số thiên địa — thì người cũng không thể nào không biết tình hình bên trong đạo tràng.

E rằng trong chuyện này còn có sự an bài nào khác. Đợi đến khi cảm giác mơ hồ như bị ai đó dòm ngó rút đi, Lục Thanh mới một lần nữa hướng ánh mắt ra bên ngoài sơn môn đạo tông. Lần này, tầm mắt của hắn đã vươn tới một nơi vô cùng xa xôi.

Bên ngoài sơn môn, chính là Nam Thiên châu của Cửu Thiên đại giới.

Kể từ khi nhập môn đến nay đã hơn ba năm, tính cả khoảng thời gian đột phá vừa rồi thì miễn cưỡng xem như bốn năm, Lục Thanh vẫn chưa từng bước chân ra ngoài dẫu chỉ nửa bước.

Giờ phút này, khi tầm mắt phóng rộng ra ngoài, hắn nhìn thấy khí tức thương mang, dày nặng bên ngoài chín tầng trời vẫn y hệt như ngày đầu nhập môn.

Trời cao vô cực, đất dày vô ngân.

Từng tấc linh cơ khí vận nơi đây đều toát lên một luồng khí tức vô cùng cổ xưa.

Đó là hơi thở lắng đọng qua dòng chảy của tuế nguyệt.

Hắn đưa mắt nhìn về nơi xa tắp. Kiếp vân thường xuyên tụ tán đã che thiên lấp nhật, che giấu sạch sẽ thứ thiên cơ vốn có thể bấm đốt ngón tay hay dùng pháp thuật để diễn toán.

Điều này thật làm khổ những tu sĩ chuyên tu một đạo bói toán thiên cơ.

Lục Thanh nhìn thấy bên ngoài sơn môn, vô số tu sĩ cũng giống như những gì hắn từng thấy ở Huyền Thiên vực trước kia, đều đang tất bật ngược xuôi vì việc tu hành của bản thân.

Chỉ có điều, dưới sự bao phủ của kiếp vân, Lục Thanh nhìn thấy bên ngoài những phường thị tiên gia lộng lẫy xa hoa hay những thành trì tiên đạo kia, cũng đã bắt đầu xuất hiện không ít bóng dáng của kiếp tu.

Kiếp tu và tu sĩ bình thường, ranh giới vốn dĩ chỉ cách nhau ở một niệm.

Ánh mắt Lục Thanh tiếp tục phóng về phía xa.

Trong cõi u minh, nơi tận cùng tầm mắt của hắn lướt qua vô số tiên thành tiên thị, vượt qua vô số đại trạch đầm hồ, núi non danh sơn. Ánh mắt ấy cứ thế vươn xa, mãi cho đến khi nhìn thấy bóng dáng của một phương tiên tông khác, Lục Thanh mới dừng ánh mắt lại.

Nơi tầm mắt dừng lại, vừa vặn là vùng địa vực bao la đóng vai trò vùng đệm trên con đường đi lên phía bắc.

Đối với đệ tử Huyền Thiên đạo tông mà nói, vị trí lập tông môn tại khu vực Nam Thiên châu này không tính là quá tốt. Ngày thường, muốn đi đến những nơi khác đa phần đều phải vượt qua chặng đường cực kỳ xa xôi.

Đông Thiên châu và Bắc Thiên châu đều là những đại châu nhân kiệt địa linh, đất rộng vật nhiều. Nam Thiên châu tuy cũng không tệ, nhưng nếu xét theo địa thế của Cửu Thiên đại giới, Huyền Thiên đạo tông lại nằm ở vị trí miệng hồ lô. Do đó, mỗi khi đệ tử muốn đến các nơi khác để tu hành, rèn luyện, thăm bạn hỏi đạo hay làm nhiệm vụ, đều gặp phải không ít sự bất tiện.Nguyên do là bởi con đường đi lên phía bắc đa phần đều bị Vấn Đạo tiên tông chiếm giữ.

Dù có thể đi vòng qua đường biển hoặc băng qua các dãy núi ven biển, nhưng thứ nhất là đường vòng tốn nhiều thời gian, thứ hai là trên biển đầy rẫy hiểm nguy, yêu thú lại đông đúc.

Năm xưa yêu tộc bị phong ấn tại Yêu vực, còn lũ yêu thú gần như cùng chung một mạch với chúng lại chẳng rõ vì cớ gì mà không theo vào.

Ngược lại, chúng vẫn nán lại Cửu Thiên. Về sau, khi tiên đạo ngày càng lớn mạnh, địa bàn sinh sống và hoạt động của đám yêu thú này cũng dần bị đẩy lùi về phía nam, cuối cùng phải rút hẳn ra vùng biển hoang vu bên ngoài Cửu Thiên đại châu.

Do đó, câu nói "yêu thú khắp bốn biển Cửu Thiên đông như lông trâu" tuyệt chẳng phải lời nói ngoa. Hành tẩu trên biển, càng phải đặc biệt đề phòng yêu thú tập kích.

Vấn Đạo tiên tông án ngữ ngay trên con đường chính đi lên phía bắc, các trận pháp dịch chuyển đa phần cũng được thiết lập bên trong cương vực của họ.

Các tông môn tu hành vốn dĩ sẽ không đóng đô quá gần nhau, hai đại tiên tông này cũng chẳng ngoại lệ.

Nơi tầm mắt Lục Thanh dừng lại lúc này chính là một vùng đệm. Nơi đây núi non trùng điệp, quần phong hiểm trở, phong cảnh tuy đẹp nhưng linh cơ lại mỏng manh, thiếu đi luồng khí tự nhiên lưu chuyển. Rõ ràng linh mạch lẫn địa mạch ở đây đều chẳng đáng để hai đại tông môn để mắt tới, cằn cỗi đến đáng thương.

Nhưng điều đó không có nghĩa là vùng đệm này vắng bóng người. Trái lại, đây chính là nơi các tán tu qua lại cùng những tiểu tông môn, gia tộc nhỏ thích cắm rễ nhất, đồng thời cũng là một dải đất có trật tự tương đối hỗn loạn.

Có thể coi như một chốn "tam bất quản" kiểu khác. Ánh mắt Lục Thanh dừng lại nơi đây, chẳng một ai hay biết.

Hắn nhìn về hướng bắc. Nơi tận cùng xa xăm ấy, tuy chưa nhìn rõ toàn bộ hình thái của Vấn Đạo tiên tông, nhưng so với cảnh sắc phàm trần, thứ đầu tiên lọt vào mắt hắn lại là những luồng khí số cuồn cuộn kia.

Lục Thanh biết rõ mỗi tiên tông đều sở hữu chí bảo trấn tông riêng. Huyền Thiên đạo tông có ba đại chí bảo, các tiên tông khác chắc chắn cũng chẳng ít hơn là bao.

Điểm khác biệt nằm ở chỗ, ba món chí bảo này không phân cao thấp, mà mỗi món lại có một diệu dụng độc đáo riêng.

Nơi xa, quầng khí số ấy tựa như biển mây. Giữa làn mây cuộn mây tan, bóng dáng cổ phác của một chiếc chung đỉnh quen thuộc lại lần nữa lọt vào tầm mắt Lục Thanh.

Chiếc chung đỉnh bằng đồng xanh cổ phác ấy khắc đầy những hoa văn tế tự thần bí mà kỳ dị, tỏa ra khí thế nguy nga cổ kính. Nhìn từ xa, hệt như đang chiêm ngưỡng phong thái của vị thần nhân thời thượng cổ đúc nên một phương chung đỉnh chống trời đạp đất, thần quang rực rỡ.

Thứ xuất hiện trong biển mây khí vận đa phần không phải chân thân của chí bảo, mà chỉ là một đạo hư ảnh được khắc in lại, thế nhưng khí thế hiển nhiên chẳng hề kém cạnh Huyền Thiên chung. Một món chí bảo cỡ này mà cũng có thể lưu lạc ra bên ngoài, Lục Thanh thầm nghĩ ẩn tình trong chuyện này quả thực thâm sâu khôn lường.

"Hướng đông nam." Hắn dời tầm mắt khỏi bóng dáng chiếc chung đỉnh.

Vấn Đạo tiên đỉnh, món chí bảo này trước kia hắn từng thấy qua. Lần đầu tiên là lúc nhìn vào trận pháp bố trí tại tổng đàn tà mạch ở Huyền Thiên vực. Nay là lần thứ hai trông thấy, vô vàn suy nghĩ cũng theo đó mà chảy xuôi qua đáy lòng Lục Thanh.

Lục đại ma đạo đương thời vốn không phải thượng cổ ma môn. Thượng cổ ma môn có khí số ngút trời, cuồng ngạo hống hách. Dù là phe tiên đạo thì cũng buộc phải thừa nhận vào thời thượng cổ, khí số ma đạo hệt như mặt trời ban trưa. Chỉ là sau vô số biến cố thời thượng cổ, không riêng gì ma đạo trải qua biến đổi nghiêng trời lệch đất, mà ngay cả lục đạo cũng theo đó chìm nổi thăng trầm.

Lục Thanh không muốn bận tâm đến những bí ẩn khuất lấp bên trong, chỉ nương theo ánh mắt lần này mà nhìn về hướng đông nam đúng như quẻ tượng chỉ dẫn.

Phương đông nam ấy, tiếp giáp với trời, kề cận với biển.

Nơi đó cũng có vô số núi non nhấp nhô trập trùng, cả một dải thiên địa phương đông nam rộng lớn đến vô ngần.Vùng đất phương đông nam này rộng dài không sao đo đếm được. "Đông nam lục trầm." Trong lòng hắn chợt lóe lên lời quẻ này.

Ban đầu vốn đã thấy chấn động trong lòng, nay tận mắt chứng kiến vùng đất phương đông nam mênh mông vô tận này, hắn lại càng cảm thán. Nếu nó thực sự chìm sâu xuống đáy tứ hải, thì đó quả là một vĩ lực chấn động đến mức không lời nào tả xiết.

"Hai đạo nhân ảnh kia, cũng chẳng biết rốt cuộc là ai với ai."

Lục Thanh thầm nghĩ, không tiếp tục đưa mắt nhìn về phía bắc nữa.

Sau khi đột phá nguyên thần, phạm vi thần thức của hắn bao trùm rộng hơn hẳn tu sĩ cùng cảnh giới. Tầm mắt này lướt qua, vừa hay dừng lại ở đây là đủ.

Dù sao hắn cũng không cho rằng ánh mắt của mình có thể qua mặt được tất cả cường giả.

Tại tiểu lâu trong núi.

Lục Thanh vẫn đứng yên tại chỗ như cũ, chầm chậm thu hồi ánh mắt.

Biển mây khí vận phương bắc, cùng vô số thành trì lớn nhỏ san sát nhau nơi vùng đệm nhanh chóng phai mờ khỏi tầm mắt.

Cuối cùng chỉ còn lại cảnh sắc ngay trước mắt: đất trời cùng nhuốm ánh tà dương, ráng chiều rực rỡ lấp lánh từng vạt, cây cỏ trong núi tỏa ra những đốm sáng lung linh tựa tinh tú.

Tiến triển của lần đột phá này vẫn nằm trong dự liệu của hắn.

Đột phá thành công cũng chẳng có gì lạ. Khi còn ở kim đan bát cảnh, hắn vốn đã vượt qua một tầng nguyên thần tâm quan, bởi thế nên hoàn toàn không e ngại việc bản thân thất bại trong lúc chuyển hóa kim đan để đột phá lên nguyên thần.

……

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!